Tôi học Kinh tế
Tìm tôi trên
  • Trang chủ
  • FINAL THESIS
    • Luận văn của tôi
    • Tư liệu Đánh giá tác động
  • Kinh tế Phát triển
    • Kinh tế Phát triển >
      • Bài giảng
      • Sách KTPT đã đọc
      • Học liệu mở FETP
      • Ôn tập - Đề thi
    • Kinh tế Ứng dụng >
      • Bài giảng
      • Bài đọc
      • Ôn tập - Đề thi
    • Kinh tế NNPTNT >
      • Bài giảng
      • Bài đọc
      • Ôn tập - Đề thi
    • Kinh tế Môi trường >
      • Bài giảng
      • Bài đọc
      • Ôn tập - Đề thi
    • Kinh tế Đô thị >
      • Bài giảng
      • Bài đọc
      • Ôn tập - Đề thi
    • Các tổ chức quốc tế >
      • Các tư liệu
    • Tài chính Quốc tế >
      • Tư liệu TCQT
    • Luận văn Thạc sĩ >
      • Nghèo đa chiều
      • Đánh giá tác động
      • Luận văn của tôi
  • Kiến thức nền
    • Quản trị & Marketing >
      • Bài giảng
      • Bài đọc
    • Kinh tế học >
      • Các bài giảng
      • Bài đọc và E-Book
      • Bài tập Vi mô - Vĩ mô
      • Ôn tập - Đề thi
    • Tài chính - Tiền tệ
    • Phân tích - Thẩm định giá >
      • Bài giảng
    • Kinh tế lượng >
      • Bài giảng
      • Kiến thức bổ sung
      • Chia sẻ dữ liệu
      • Sử dụng STATA
      • Ôn tập - Đề thi
    • Academic English for Economics >
      • English Book
      • Grammar Highlight
      • Economic Terminology
      • Experience of TOEIC's Practising and Examining
      • Resources for Academic English
  • Blog & Cuộc sống
    • Liên hệ
    • Blog của tôi
    • Hình ảnh - Video
    • Tản mạn >
      • Sở thích cá nhân
      • Buôn dưa lê - Bà tám

Vấn đề "Chanh" trong kinh tế là gì?

7/14/2015

0 Comments

 
Năm 2001, giải Nobel kinh tế được trao cho Arkelof, với hạt nhân là luận văn kinh điển – “The market for lemons” – thị trường của những “quả chanh”. Ấy nhưng cái loại hàng hóa được nhắc đến trong luận văn này không phải là về chanh mà lại về ôtô. Nguyên do là ở chỗ, tiếng lóng của người Mỹ gọi những chiếc xe cũ nát thổ tả là quả chanh (lemon). Và cái thị trường mà luận văn nói đến thực chất là thị trường xe cũ.

Người bán xe cũ nói chung biết rõ xe của mình tốt xấu ra sao, còn người mua xe thì không. Người ta gọi đó là tình trạng thông tin bất đối xứng.

Cho nên, nếu người mua xe biết giá trị chiếc xe cũ với những thông số như nhãn hiệu, năm sản xuất .v.v. như vậy có giá tối đa là, chẳng hạn 10.000$, tối thiểu là cho cũng không đắt, thì biết rằng giá trị cái xe mình định mua nằm giữa 0 và 10.000$. Nếu không chắc được giá trị chiếc xe nằm ở khoảng nào, để giảm bớt rủi ro, người mua xe sẽ áng chừng nó ở mức trung bình, chẳng hạn 5.000$.

Nhưng nếu người mua nào cũng đánh giá như vậy, chỉ vì họ không nắm rõ thông tin, thì những người bán xe cũ sẽ có xu hướng loại khỏi thị trường những chiếc xe có giá trên 5.000$. Còn lại trong thị trường chỉ là những xe có giá trị từ 5.000$ trở xuống. Nhưng người mua xe cuối cùng cũng sẽ nhận ra điều đó, và họ biết trong thị trường bây giờ chiếc xe tốt nhất, có giá trị tối đa chỉ là 5.000$.

Như vậy thì, vì vẫn không biết giá trị từng cái xe một, họ cứ trả giá trung bình là một nửa giá đó, nghĩa là 2.500$. Trước cảnh đó, những người có xe cũ giá trị cao hơn 2.500$ sẽ rút lui, để lại trong thị trường chỉ còn những chiếc xe trị giá từ 2.500$ trở xuống thôi. Cứ tiếp tục như thế, sau cùng sẽ không còn thị trường bán xe cũ nữa vì chỉ còn những chiếc xe tệ hại nhất mà người ta gọi là những "quả chanh".

Câu chuyện trên của Arkelof cho thấy tình trạng bất đối xứng thông tin giữa người mua và người bán làm thị trường suy thoái thế nào. Nó đã mở ra cả một ngành mới trong kinh tế học gọi là kinh tế thông tin và áp dụng giải quyết được vô khối vấn đề thực tế.

0 Comments



Leave a Reply.

    Lưu trữ

    July 2015

    Tác giả

    Chưa kịp viết gì ..........

    Categories

    All

    RSS Feed

Powered by Create your own unique website with customizable templates.